Thư gửi các bậc phụ huynh

Bất cứ bố mẹ nào, khi sinh con ra, đều mong muốn con mình thông minh, khỏe mạnh, ít nhất thì cũng bằng bạn bằng bè.

Nhưng rồi 1 năm, 2 năm, 3 năm thậm chí lâu hơn. Trong khi con cái của bạn bè, đồng nghiệp cứ càng ngày càng khôn lớn thì con mình mãi chẳng thấy nói gì, gọi không thưa, chẳng nhìn mắt ai... hoặc không ngồi yên một chỗ... đến lớp không học được, không được bạn bè, thầy cô chấp nhận...

Đó là nỗi đau.

Đó không chỉ là nỗi đau, đó là sự dằn vặt, day dứt, tuyệt vọng...